Friday, August 1, 2008

Ai nói ở VN không có tự do báo chí ??

1/8/08


Bảy nhà báo VN bị thu hồi thẻ

Bộ Thông tin và Truyền thông đã quyết định tước thẻ nhà báo đối với bảy người đang làm việc tại bốn tờ báo khác nhau.
Quyết định do Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn ký ngày 1/08/08.

Gây chú ý nhiều nhất là các trường hợp liên quan tới ban biên tập của hai tờ Thanh Niên và Tuổi Trẻ.

Tại báo Thanh Niên, những người bị tước thẻ nhà báo gồm ông Nguyễn Quốc Phong, Phó Tổng biên tập, và ông Huỳnh Kim Sánh, Tổng thư ký tòa soạn.

Báo Tuổi Trẻ chứng kiến sự ra đi của ông Bùi Thanh, Phó Tổng biên tập, và ông Dương Đức Đà Trang, Trưởng Văn phòng đại diện tại Hà Nội.

Vi phạm 'nghiêm trọng'

Bốn nhân vật này, cùng với ông Trần Đình Dũng (Việt Dũng), Phóng viên báo Khoa học và Đời sống, bị nói là đã "vi phạm nghiêm trọng" trong thông tin trên báo chí.

Hai trường hợp khác là bà Nguyễn Thị Thanh Thúy, Phó Tổng biên tập báo Người cao tuổi; bà Hoàng Tuyết Anh, cán bộ báo Người cao tuổi bị cơ quan điều tra khởi tố bị can về tội tham ô tài sản và thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.

Truyền thông nhà nước không nói rõ vi phạm của những người này là gì.

Nhưng phóng viên Trần Đình Dũng đã chụp ảnh một số quan chức ngủ say sưa trên chuyên cơ cùng phái đoàn Thủ tướng Việt Nam đi Mỹ thời gian qua.


Bảy người bị tước thẻ nhà báo
Nguyễn Quốc Phong
Bùi Văn Thanh
Huỳnh Kim Sánh
Dương Đức Đà Trang
Trần Đình Dũng
Nguyễn Thị Thanh Thúy
Hoàng Tuyết Anh

Nhà chức trách cho rằng đó là các bức hình "phản cảm".

Còn với hai tờ báo lớn, Thanh Niên và Tuổi Trẻ, vụ bắt giữ hai phóng viên của họ liên quan việc đưa tin vụ PMU 18 vẫn tiếp tục để lại hệ lụy.

Ngay sau khi hai phóng viên Nguyễn Văn Hải và Nguyễn Việt Chiến bị khởi tố bắt tạm giam, Phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ Bùi Thanh đã có bài viết khá mạnh mẽ trên báo này.

Ông Nguyễn Quốc Phong của báo Thanh Niên thì được trích lời nói: "Trong quá trình điều tra, phía công an đã không hề thông báo, làm việc với Báo Thanh Niên, với cả cơ quan quản lý ngành là Bộ Thông tin và Truyền thông và Hội Nhà báo Việt Nam để có thông tin đa chiều hơn."

Theo Bộ Công an, nội dung tường thuật trên báo chí về vụ PMU 18 đã “tác động tiêu cực đến dư luận xã hội.”

Một văn bản chính thức nói rằng công an đã thẩm vấn gần 40 phóng viên, cùng các cán bộ trực tiếp điều tra vụ PMU 18.

Từ những cuộc tiếp xúc này, Bộ Công an kết luận nhiều sự việc “tuy có trong vụ án nhưng bị phóng viên thổi phồng, xuyên tạc.”

Phản ứng

Trả lời đài BBC tối ngày 1 tháng Tám, ông Nguyễn Văn Phùng, Phó Chủ tịch Hội Nhà báo TP.HCM, tỏ ra không ngạc nhiên khi ông nói diễn biến này "đã biết lâu rồi, nhưng đây là việc đang được điều tra."

Ông Phùng nói cho đến cuối ngày hôm nay, ông chưa nhận được thông tin chính thức nên chưa thể bày tỏ quan điểm.

"Sau khi có tin chính thức, tuỳ sự việc cụ thể đó, mức độ cụ thể, sẽ có ý kiến của cơ quan chức năng để bảo vệ quyền lợi nhà báo hành nghề của mình," ông Phùng cho biết.


Sẽ có ý kiến của cơ quan chức năng để bảo vệ quyền lợi nhà báo hành nghề của mình


Nguyễn Văn Phùng, Phó Chủ tịch Hội Nhà báo TP.HCM

Hầu hết các phóng viên mà BBC liên lạc ngày hôm nay đều từ chối bình luận, do "chưa nắm được thông tin" hoặc "đây là việc nhạy cảm".

Một nhà báo ở Hà Nội, đồng ý trả lời với điều kiện giấu tên, cho rằng nhiều đồng nghiệp báo chí của ông chưa hoàn toàn nghiêm cẩn trong khi tác nghiệp.

Ông nói: "Nhiều bài báo đặt sinh mệnh chính trị của người khác quá dễ dàng."

Trả lời BBC với câu hỏi liệu trong cả ngàn bài báo được đăng tải trong nước về vụ PMU18, nhiều bài có vấn đề hay không, nhà báo này nói: "Có nhiều bài bịa đặt, thêm thắt."

Nhà báo này cho rằng báo chí Việt Nam hiện nay rất phức tạp và không hoàn toàn khách quan.

Ông nhận định: "Báo chí đã trở thành công cụ cho những nhóm thế lực thanh toán nhau. Chẳng ai đại diện cho một cái gì đó. Tôi không dám chắc ai là chân chính, chân phụ cả."

Trong khi đó có dư luận trong nước cho rằng sau những diễn biến vừa qua, báo chí và truyền thông Việt Nam đang gặp một cơn sóng gió lớn, chưa có dấu hiệu chấm dứt.

Viết trên BBC hôm nay, nhà báo tự do Trần Tiến Dũng, từ TP. HCM, đặt câu hỏi "Có hay không sự khủng hoảng lý tưởng làm báo trong lòng hệ thống báo chí trong nước."

Ông Dũng cho rằng: "Qua trường hợp một số nhà báo trong thời gian gần đây bị chuyển công tác hay thu thẻ nhà báo là diễn biến ngầm của tình trạng khủng hoảng lý tưởng làm báo và cũng là dấu hiệu cho thấy tương lai sẽ có nhiều thay đổi trong đời sống thông tin ở Việt Nam."

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/08/080801_seven_suspended_reporters.shtml



Dấu chấm hết của báo chí 'lý tưởng'

Trần Tiến Dũng
Ký giả tự do từ Sài Gòn



Blog của Bùi Thanh có hình nhân vật được huyền thoại hóa của phe tả: Che Guevara
Ở Việt Nam, khi những thông tin xấu liên quan đến những người cùng nghề báo gặp sự cố với cơ quan công quyền lại chính là những thông tin khó kiểm chứng nhất.
Tin về chuyện Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, ông Bùi Thanh bị cách chức vì “sai phạm” trong công việc đã đồn thổi tùm lum khắp các quán cà phê, quán nhậu trong nhiều ngày.

Lời đồn thổi liên tục truyền đi từ các cơ quan báo chí ra đến quán nhậu, nhưng không một ai có đủ thông tin chính xác, cả báo Tuổi Trẻ cũng không đưa được một dòng tin thông báo nào dù chỉ mang tính lịch sự chung chung.

Trong thế giới của những người làm thông tin, trên ngay diễn đàn truyền thông mà lại không có tin tức nào về số phận của những nhà báo thì đúng là bất hạnh.

Mộ nhà báo trung niên đang ngồi viết bài ở một quán cà phê sang trọng, nói: “ Bùi Thanh 'chết' vì cảm xúc thái quá trong vụ hai nhà báo bị bắt. Dù sao thì Bùi Thanh vẫn được ở ngoài, chuyện mất việc coi như là may,"

"Có trách chúng tôi không phản ứng thì cũng như trách mấy anh phục vụ quán hàng, khách sạn vậy thôi. Ai dám! ”


Nhiều nhà báo đã tự hỏi mình về sự chùn bước và ý chí chiến đấu chống tham nhũng ấy, khi những đồng nghiệp tử tế và trong sáng của họ được xe cảnh sát đưa vào trại giam


Nhà báo Bùi Thanh trong bài 'Tại sao?'

Bây giờ thì những ai quan tâm đến dư luận đều có thể tự do đi tìm cho cá nhân họ nguyên nhân nhà báo Bùi Thanh bị đuổi việc, dù cho tất cả các nguyên nhân của việc này đều qui về một đầu mối do hệ quả tệ hại của vụ PMU 18!

Ai cũng biết rõ nguyên nhân, nhưng nguyên nhân đó không tự nó có khả năng trả lời được câu hỏi liên quan đến chuyện gì đang diễn ra trong làng báo và số phận một số nhà báo.

Tan rã lý tưởng

Trong một entry của một nhà báo trẻ, người viết không ngần ngại bày tỏ cảm xúc tri ơn của mình với ông Bùi Thanh, nhưng blogger này không gọi ông Bùi Thanh là nhà báo lớn.

Trái lại, người đó chỉ đưa ra hình ảnh nhà báo này là người trong thời gian gần đây đã khởi xướng hầu hết các phong trào, đã tạo nên những sự kiện thông tin giá trị và có tính chiến đấu cao trên báo Tuổi Trẻ như cuốn nhật ký Đặng Tùy Trâm, Ký tên vì công lý cho các nạn nhân chất độc màu da cam, khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam…


Vụ PMU18 và diễn biến nhiều bước ngoặt sau đó làm nổ ra cuộc chiến với báo chí

Từ lúc giữ mục Chuyện Thường Ngày với bút danh chung là Bút Bi, một mục có giá trị văn học báo chí và sống lâu nhất trên báo Tuổi Trẻ, cho đến vai trò ủy viên biên tập, nhà báo này được các cây bút trẻ nhìn nhận là người trong số ít ỏi những nhà báo lớp trước đã truyền lửa lý tưởng làm báo cách mạng theo phong cách Sài Gòn.

Thường khi ở Việt Nam các nhà báo khi bị nạn lại là người được quan tâm nhiều nhất, chỉ có điều chuyện về họ lúc nào cũng chỉ truyền qua miệng, điện thoại và blog chứ không phải trên mặt báo!

N C, một cựu phóng viên Tuổi Trẻ nói: "Lúc đó trong chúng tôi không ai nghĩ Bùi Thanh lên được chức Phó Tổng biên tập. Sau loạt bài ra thăm Trưòng Sa, thấy anh được đề bạt ai cũng mừng,"

"Nhưng rồi khi đọc bài 'Tại Sao?' phản ứng về chuyện Hải và Chiến bị bắt trên trang nhất, chúng tôi thấy sướng nhưng lại biết chắc kỳ này Bùi Thanh sẽ tiêu.”

Nhìn xa hơn nữa

Chuyện một nhà báo nghỉ việc hoặc bị cho thôi việc cũng là chuyện bình thường, nhưng những ngày qua thông tin chỉ đồn thổi về cách ông Bùi Thanh bị xử tệ bạc đến mức khó tin, điều này đã làm nhiều người trong giới ê chề.

Và vấn đề không nằm ở chỗ cảm xúc tình cảm dành cho ông Bùi Thanh như thế nào mà chính là một câu hỏi không thể giải đáp là: Có hay không sự khủng hoảng lý tưởng làm báo trong lòng hệ thống báo chí trong nước.


Đừng nản lòng, hãy vì những trang báo sống động ngày mai, vì bạn đọc của mình


Tuyên ngôn trên Blog của Bùi Thanh

Lý tưởng làm báo cách mạng hay lý tưởng cộng sản trong mỗi nhà báo, vốn trước đây là sức mạnh trong việc truyền thông và chiến đấu trên mặt trận thông tin, thì nay phải chăng đã phá sản! Và đang có sự rối rắm lẫn hoài nghi trong suy nghĩ của các nhà báo trẻ

Mọi quan hệ của xã hội từ kinh tế, văn hóa… đã thay đổi mạnh mẻ, nhưng trên cái nền báo chí của hệ thống độc đảng thì mỗi tờ báo đều chỉ có nhiệm vụ là cơ quan phát ngôn cho quyền lực. Dù trong lúc này tính chất quyền lực đang ở trong một toàn cảnh khác, thì chuyện ông Bùi Thanh và một số trường hợp nhà báo bị kết luận đã “sai phạm nghiêm trọng. ” Tai nạn nghề nghiệp của họ thực chất cũng phát xuất từ lý tưởng bảo vệ chế độ.

Hiện nay dư luận đang cấp thiết đòi hỏi về quyền thông tin và được thông tin để tạo dựng một xã hội thông tin minh bạch và văn minh. Chính khát vọng này của dư luận đã làm những quyền lực bảo thủ lo sợ rằng, một số các tờ báo sẽ trở thành một thứ quyền lực báo chí đúng nghĩa.

Ông C một người viết báo lão thành nói. “Có thể lúc này ai đó cho rằng chuyện một số tờ báo có quyền lực báo chí chỉ là chuyện ảo tưởng, nhưng qua vụ nhà báo bị bắt, cả chuyện mặt bằng báo chí hiện nay đang co lại như một quả bóng xì hơi,"

"Các chuyện đó đã phản ảnh khát vọng về một xã hội thông tin dân sự. Có ngăn được chỗ này thì cũng xì chỗ kia mà thôi.”

Có thể hiểu qua trường hợp một số nhà báo trong thời gian gần đây bị chuyển công tác hay thu thẻ nhà báo là diễn biến ngầm của tình trạng khủng hoảng lý tưởng làm báo và cũng là dấu hiệu cho thấy tương lai sẽ có nhiều thay đổi trong đời sống thông tin ở Việt Nam.

Một chuyển động ở tầm thông tin khác dù trong chiều hướng đa dạng nào, cũng sẽ tốt hơn đi lùi hay thậm chí đứng yên chỗ cũ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2008/08/080801_idealistpressfinish.shtml

VN thôi ghế chủ tịch Hội đồng Bảo an

VN thôi ghế chủ tịch Hội đồng Bảo an



Việt Nam lần đầu tiên giữ ghế chủ tịch luân phiên HĐBA trong tháng Bảy 2008


Kể từ hôm nay, sau đúng một tháng làm việc, Việt Nam thôi đảm nhiệm ghế Chủ tịch luân phiên Hội đồng Bảo an (HĐBA) Liên Hiệp Quốc (LHQ), nhường cho một nước thành viên khác.
Nhiều tờ báo và cơ quan truyền thông trong nước loan tin Việt Nam đã hoàn thành "xuất sắc" sứ mạng kép của mình trong việc nâng cao vị thế quốc tế của mình và góp phần quan trọng vào việc giải quyết các vấn đề quốc tế.

Đại sứ Việt Nam tại LHQ được truyền thông trong nước trích thuật nói Việt Nam đã có sự chuẩn bị kỹ càng cho các hoạt động giữ ghế chủ tịch luân phiên trong Tháng Bảy vừa qua.

Báo chí trong nước dẫn lời quan chức ngoại giao cho hay trong tháng qua Việt Nam đã xử lý tốt công việc điều hành các phiên làm việc, đặc biệt xử lý các vấn đề như cuộc xung đột giữa Thái Lan và Campuchia xung quanh ngôi đền Preah Vihear, hay vấn đề hạt nhân của Iran.

'Mang tính tượng trưng'

Trong khi đó, giới quan sát cho rằng việc ngồi vào chiếc ghế luân lưu một tháng này chỉ mang tính chất tượng trưng, như lời của Tiến sĩ Hoàng Ngọc Giao, từ Viện Chính sách Pháp luật và Phát triển:


Vị trí của Chủ tịch nói chung mang tính tượng trưng và điều hành. Tôi nghĩ tiếng nói ở Hội đồng Bảo an vẫn phụ thuộc vào các siêu cường là chính


TS. Hoàng Ngọc Giao

"Vị trí của Chủ tịch nói chung mang tính tượng trưng và điều hành. Tôi nghĩ tiếng nói ở Hội đồng Bảo an vẫn phụ thuộc vào các siêu cường là chính."

Đánh giá hoạt động của Việt Nam tại Hội đồng Bảo an LHQ tháng Bảy vừa qua, Chủ tịch Hội đồng tư vấn Khoa học của Viện Chính sách nói trên, cho biết:

"Thực ra thời gian một tháng là không nhiều để mà chủ tịch HĐBA làm được một việc gì dấu ấn trên trường quốc tế".

Vẫn chuyên gia công pháp quốc tế giảng dạy tại nhiều Đại học khác nhau ở Việt Nam này giải thích có hai lý do:

"Lý do thứ nhất cái vai trò và ảnh hưởng của Việt Nam trên trường quốc tế chưa phải là lớn, như khách quan chúng ta thấy."

"Thứ hai là trong tháng Bảy vừa qua, trên trường quốc tế cũng không có vấn đề gì lớn cả để thể hiện vai trò của Chủ tịch."

Có nhiều nhận định cho rằng tháng Bảy vừa qua, dư luận trong nước chìm ngập trong những vấn đề liên quan trực tiếp đến đời sống và an sinh của nhiều người dân.

Suy thoái kinh tế đã tiến triển ở mức gây căng thẳng trong đời sống xã hội với giá cả sinh hoạt leo thang làm cơn bão lạm phát hơn 6 tháng qua tăng tới mức 27% trong tháng Bảy.

Lạm phát đã và đang gây lo lắng, ảnh hưởng trầm trọng đến đời sống của người dân cũng như các hoạt động kinh tế, thương mại của các doanh nghiệp, đặc biệt là khối doanh nghiệp vừa và nhỏ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/08/080801_vietnam_un_security_coucil.shtml
---------------------------------------------------------
1/8/2008
VIỆT NAM CHẤM DỨT CHỨC VỤ CHỦ TỊCH HỘI ĐỒNG BẢO AN LIÊN HIỆP QUỐC

Tin New York - Hôm nay là ngày cuối Cộng sản Việt Nam ngồi trong chức vụ chủ tịch luân phiên Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, và trong dịp phỏng vấn của báo chí, Đại sứ trưởng phái đoàn Cộng sản Việt Nam đã mạnh miệng tuyên truyền nhưng sau đó thú nhận rằng Việt Nam đã không làm được gì nhiều trong vai trò này trong tháng qua.

Ngoài việc tự khen mình và cho biết trong tháng 7, Hội đồng Bảo An đã thảo luận và thương lượng về một loạt vấn đề thường xuyên liên quan đến hoạt động của các phái bộ Liên Hiệp Quốc tại Ivory Coast, Cộng Hòa Trung Phi và Chad, Tây Phi, Sudan, Darfur, Eretria và Ethiopia, Georgia, Kosovo, Afghanistan và Nepal.

Trong tháng 7 Hội đồng Bảo An đã họp 40 buổi họp cấp đại sứ, kể cả họp chính thức và tham vấn kín. Hội đồng Bảo An đã thông qua 6 nghị quyết. Đây là lần đầu tiên Việt Nam được ngồi vào Hội đồng Bảo An, và cũng là lần đầu tiên làm chủ tịch luân phiên, dù chỉ là trong một tháng ngắn ngủi. Các quan sát viên cho rằng Việt Nam còn quá mới với vấn đề này, và đã không làm được gì nhiều ngoài vai trò duy nhất là ngồi lắng nghe như những thành viên khác mà thôi.

Tin Paris
---------------------------------------------------------


Liên quan:

VN đã IM LẶNG và IM LẶNG, KHÔNG làm gì cả (về HS TS, những lá đơn đã nêu) và VẪN tiếp tục BỊT MIỆNG, TUYÊN TRUYỀN LÁO cố hữu :

- Tổng Kết Chiến Dịch THƯ NGỎ Gửi Hội Đồng Bảo An LHQ...
- HS TS: THƯ NGỎ GỬI HỘI ĐỒNG BẢO AN LIÊN HIỆP QUỐC
- Thư gửi Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc của những nạn n...
- Thư ngỏ gửi LHQ về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa
- Kiện Liên hiệp Quốc
- Open letter to the people of China - 30/7/2008
- THƯ NGỎ GỬI NHÂN DÂN TRUNG QUỐC
- TÂM THƯ NGỎ KÍNH GỬI TỔNG BÍ THƯ ĐẢNG CỘNG SẢN VIE...

--------
- Vì sao NTD cách chức 5 tướng cs quân khu HaNoi, tại sao cs dâng đất biển cho TC ? RFA pv sĩ quan trẻ HaNoi
- Liệu Vấn Đề Hoàng Sa & Trưòng Sa Có Được Đem Ra Th...
- Hội thoại về tài nguyên biển Đông
- Quan điểm của Hoa Kỳ về việc TQ áp lực ExxonMobil ...
- BÀI HỌC LỊCH SỬ VỀ VIỆC ĐI GIÂY CỦA VC VỚI NGA-TÀU

- Cộng Sản Việt Nam Hết Chối Nỗi Tội Bán Nước
- Tội Nào Cho Kẻ Phản Bội Tổ Quốc Dâng Đất Nhượng Bi...
- 2- Nhận Ðịnh Về Những Sai Lầm Tai Hại Của Ðảng Cộn...
- 1- Nhận Ðịnh Về Những Sai Lầm Tai Hại Của Ðảng Cộn...
- Dân chủ là gì ?
- Tội ác csvn : GIAI ĐOẠN TỪ NĂM 1945 ĐẾN NĂM 1990
- CSVN Và Bốn Tội Phản Bội Tổ Quốc
- Tội ác cs: tâm thư gởi đồng bào tôi (NNP)
- Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam - Nguyễn Văn Lợi...
- Công an CSVN lại đến nhà Kỹ sư Đỗ Nam Hải tịch thu...
- Mấy trăm phụ nữ Việt Nam lấy chồng phi pháp tại Th...
- Thư của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa gửi ông Chủ tịch...
- Trí thức XHCN: Hãy đứng vào “đội ngũ”
- Cộng Sản Việt Nam Hết Chối Nỗi Tội Bán Nước
- Tội Nào Cho Kẻ Phản Bội Tổ Quốc Dâng Đất Nhượng Bi...
- GIẢI PHÁP BIỂN ĐÔNG : VN NÊN DỰA LƯNG VÀO HOA KỲ ?...
- CUỘC CHIẾN MUÔN THUỞ GIỮA THIỆN VÀ ÁC
- CHIẾN LƯỢC CỦA VIỆT NAM TRONG VIỆC PHÒNG THỦ DUYÊN...

Carol Divjak: Lạm phát gây ra tình trạng bất ổn trong xã hội Việt Nam

Carol Divjak 31/7/08, Phan Lưu Quỳnh lược dịch




Trong 4 tháng đầu năm nay, công nhân tại Việt Nam đã tổ chức hơn 300 cuộc đình công để phản ứng lại nạn lạm phát đang gia tăng. Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) dâng lên một con số cao kỷ lục 26.8 phần trăm trên căn bản hàng năm vào Tháng Sáu. Giá thuê mướn nhà cửa và vật liệu xây dựng tăng 23.7 phần trăm. Giá thực phẩm nói chung tăng 74.3 phần trăm, trong đó có giá gạo, là nguồn thực phẩm chủ yếu, nhẩy vọt lên đến 45.6 phần trăm.

Giá cả xăng dầu tăng lên mức cao nhất từ trước đến nay vào ngày 21/7, khi chính phủ Hà Nội cho nâng giá lên đến mức 36%. Giá xăng bán lẻ được tăng lên đến 31%, nâng giá một lít xăng từ 14,500 lên 19,000 đồng (tương đương với 1.13 Mỹ kim). Dầu cặn tăng 14.3% và dầu hôi tăng 36.8%. Gía xăng dầu tăng vọt được tiên đoán là sẽ kéo theo sự gia tăng cao hơn của giá cả thực phẩm, chuyên chở và tiền thuê mướn nhà cửa.

Tình trạng giá cả gia tăng xảy ra chỉ hai tuần sau khi chế độ hứa hẹn là sẽ giữ vững giá xăng dầu cho đến cuối năm nay. Vì thiếu thốn các cơ sở lọc dầu quy mô, Việt Nam hoàn toàn phải dựa vào việc nhập cảng các sản phẩm dầu hoả, tốn kém gần 5,9 tỷ Mỹ kim nhập cảng xăng dầu chỉ trong nửa đầu năm nay, tức là hơn 69% trong cùng thời kỳ của năm 2007.

Ðặc biệt bị ảnh hưởng nặng nề nhất là giới công nhân, hầu hết đều làm công ăn lương trong các hãng xưởng do người nước ngoài làm chủ, hiện đang bành trướng khá nhanh chóng tại Việt Nam. Giới đầu tư nước ngoài vội vã đổ vào Việt Nam là nơi mà mức lương bổng thấp hơn và điều kiện làm việc khắc nghiệt hơn ngay cả đối với các lò vắt mồ hôi (sweatshop) bên Trung Quốc.

Các khó khăn về mặt xã hội trên đà gia tăng đã đưa đến một loạt các vụ đình công trong ngành kỹ nghệ may mặc, sản xuất giày dép, đồ chơi trẻ em và lắp ráp điện tử, để đòi hỏi tăng lương và điều kiện làm việc tốt hơn. Trong tháng Năm, gần 7000 công nhân ở một xí nghiệp sản xuất giày dép ở miền Bắc Việt Nam, do người Ðài Loan làm chủ, đã đình công đòi hỏi được tăng thêm 12 Mỹ kim vào mức lương tháng 56 đô la, và đồng thời giảm giờ làm việc. Phần lớn các công nhân bị đòi hỏi phải làm 13 tiếng đồng hồ một ca.. Xí nghiệp này xuất cảng sản phẩm sang khách hàng của họ là các tập đoàn Tây phương như Timberland và Prada.

Theo một bài tường thuật của tạp chí New Internationalist từ Anh Quốc hồi Tháng Sáu, thì một trong những vụ đình công lớn nhất trong năm nay bao gồm xí nghiệp Ching Luh do người Ðài Loan làm chủ, chuyên gia công giày cho công ty Nike. Vào đầu Tháng Tư, 21 ngàn công nhân đã bãi công để đòi hỏi được tăng lương thêm 20% và chất lượng đồ ăn phải tốt hơn trong căng tin của xí nghiệp. Mức lương trung bình ở hãng này chỉ có 59 đô la. Khi công đoàn nhà nước thương lượng một mức tăng lương 10% và hứa hẹn đồ ăn sẽ khá hơn, thì nhiều công nhân đã giận dữ và đóng chốt ngăn chặn ở cổng xí nghiệp.

Hãng Nike đã thú nhận vào hồi tháng Chạp năm ngoái rằng có 10 vụ đình công từ các nhà cung cấp sản phẩm cho họ ở Viêt Nam. Các con số của nhà nước Việt Nam cho thấy 85% các vụ đình công xảy ra ở các xí nghiệp sản xuất gia công cho các công ty đa quốc gia. Tại TPHCM, con số các vụ đình công trong kỹ nghệ chế biến xuất cảng đã tăng hơn 400% trong vòng 3 năm qua vì nạn lạm phát.

Phản ứng lại làn sóng đình công đang lan rộng, giới chủ nhân ngoại quốc đe doạ sẽ kéo nhau rút ra khỏi Việt Nam. Tạp chí New Internationalist ghi nhận : “Các nhà đầu tư nước ngoài bắt đầu than phiền sau khi mức lương tối thiểu được tăng lên vào năm 2006, mặc dù mức lương đó đã đứng yên ở 42 đô la một tháng trong cả 10 năm trước đó. Việc củng cố lại đồng bạc Viêt Nam cho mạnh mẽ hơn đối với đồng đô la có nghĩa là mức lương thật sự bị mất mát trong phần lớn thời gian đó, nhưng giới chủ nhân ngoại quốc vẫn cảm thấy mức lương được tăng là quá đáng và ồn ào đe doạ sẽ giảm bớt các chương trình đầu tư trong tương lai hoặc cùng nhau rời bỏ Việt Nam.

Nguồn lao động rẻ và đông đảo là điều khích lệ lớn cho các nhà đầu tư nước ngoài đổ vào Việt Nam, và nhà nước không muốn làm thiệt hại đến việc 1.2 triệu thanh niên thiếu nữ gia nhập vào lực lượng lao động hàng năm. Hà Nội phải tạo ra đủ công ăn việc làm để duy trì tình trạng ổn định trong xã hội.

Cũng giống như Trung Quốc, nhà nước của ÐCSVN là một chế độ vừa theo đường lối tư bản vừa theo chính sách công an trị sẵn sàng đàn áp trù dập bất cứ các cuộc tranh đấu độc lập nào của giai cấp công nhân. Công đoàn nhà nước được tổ chức như một cánh tay nối dài của Ðảng, trong khi các lãnh đạo công đoàn thì ăn lương chính thức của công ty. Công đoàn độc lập bị nghiêm cấm tại Việt Nam. Theo Tổng Liên đoàn lao động Việt Nam thì tất cả hơn 2300 vụ đình công kể từ năm 1995 là bất hợp pháp dưới Luật Lao động của Việt Nam.

Ðể doạ dẫm công nhân, Hà Nội đã ban hành luật để bắt buộc các công nhân phải gánh chịu về sự lỗ lã của giới chủ nhân do các cuộc đình công “bất hợp pháp” gây ra. Cán bộ công đoàn nhà nước cũng được trao cho quyền hạn để ra lệnh cho công nhân phải trở lại làm việc, được yểm trợ với sự can thiệp của công an.

Chẳng hạn như việc 4 công nhân phân phát các tờ rơi trong cuộc đình công ở xí nghiệp sản xuất giày Ching Luh đã bị bắt và tra hỏi. Theo Uỷ ban Bảo vệ Người Lao động Việt Nam ở hải ngoại thì có đến 20 người cầm đầu các vụ đình công, phản đối sự thương lượng của công đoàn nhà nước đã bị đuổi việc. Vào tháng Chạp, bốn thành viên của Hiệp hội Ðoàn kết Công Nông bị cấm đoán, đã bị bắt vì cho đăng tải lên một trang mạng “phản động” để “loan truyền các thông tin sai lạc gây thiệt hại cho nhà nước”.

Mặc dù các biện pháp đàn áp, cuộc đấu tranh của công nhân vẫn tiếp tục. Theo tổng thư ký Uỷ ban Bảo vệ Người Lao động Việt Nam, ông Ðoàn Việt Trung thì : “Khi người cuả chúng tôi nói chuyện với các công nhân xí nghiệp Ching Luh và thân nhân họ, thì chúng tôi nghe những lời phẫn nộ về mức lương thấp kém. Ðây là điều điển hình, không phải chỉ có công nhân Nike nhưng tất cả các công nhân mà chúng tôi đã tiếp xúc”.

Ðời sống của người dân đang đi xuống. Một tổ chức nhân đạo có liên hệ với Liên Hiệp Quốc, IRIN (Integrated Regional Information Networks) , đã phỏng vấn công nhân Việt Nam hồi Tháng Sáu về tác động của nạn lạm phát đối với họ. Các công nhân xí nghiệp ở Hà Nội kiếm được 60 đô la một tháng trước đây đã từng đủ nuôi cả gia đình, nhưng bây giờ cũng với đồng lương đó rất khó mà chi dùng cho một công nhân còn độc thân, ngay cả khi họ cùng chia sẻ chung với nhau các phí tổn về thuê mướn, ăn uống và điện nước trong một căn phòng trọ. Anh Ðinh Tố Trinh là một công nhân làm việc trong một xí nghiệp cao su của người Nhật ở Hà Nội giải thích: “Cho dù tôi có tiêu xài cẩn thận như thế nào chăng nữa, thì đến cuối tháng tôi chả còn gì dư lại cả”

Theo báo cáo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước Quốc hội hồi Tháng Năm, thì con số các gia đình lâm vào cảnh nghèo đói đã tăng lên gấp đôi so với năm trước. Nhằm mục đích kiểm soát lạm phát , Hà Nội đã tạm thời hạn chế xuất cảng gạo. Trong Tháng Ba, nhà nước đã đề ra các quy định về mức giá cả trên 10 mặt hàng chủ yếu như xi-măng và điện nước.

Quyết định hạn chế xuất cảng gạo đã được rút lại vào Tháng Sáu, nhưng Hà Nội đang chiụ đựng nhiều áp lực nặng nề từ các doanh nghiệp tư nhân cũng như quốc doanh —hiện đang bị lỗ lã—để huỷ bỏ mức giá quy định. Công ty Ðiện lực Việt Nam do nhà nước làm chủ báo cáo là bị lỗ 124.7 triệu đô la chỉ trong 6 tháng đầu năm. Công ty đầu tư liên doanh của nhà nước Pertolimex International chuyên về kinh doanh các sản phẩm nông nghiệp và kỹ nghệ đã báo cáo một mức thua lỗ đến hơn 107 triệu đô la.

Mâu thuẫn kinh tế chồng chất

Vào Tháng Sáu, Thủ tướng Dũng đã sang Hoa Kỳ để gặp gỡ cựu chủ tịch Ban quản trị Ngân khố Liên bang Hoa Kỳ Alan Greenspan, hỏi ý kiến về việc làm thế nào để chống đỡ nạn lạm phát. Ông Greenspan bảo ông Dũng hãy cắt bớt việc chi tiêu của nhà nước và các doanh nghiệp quốc doanh, trong khi tiếp tục siết chặt lưu lượng tiền mặt ngoài thị trường.

Cơ quan đề ra các kế hoạch kinh tế đã điều chỉnh tỷ lệ tăng trưởng kinh tế cho năm nay chỉ ở mức 7% —1.5% ít hơn năm 2007. Ngày 12/6, Ngân hàng Nhà nước đã tăng mức lãi xuất từ 12 lên 14% để hấp thụ bớt thanh khoản thặng dư. Nhằm mục đích ngăn chặn việc ngân hàng cho vay mượn bừa bãi, tỷ lệ nguồn dự trữ đòi hỏi dành cho các ngân hàng thương mãi được gia tăng từ 5% lên đến 12% vào ngày 27/7.

Nhưng Hà Nội không còn khả năng để chỉnh đốn lại một nền kinh tế đã hội nhập vào cơ chế sản xuất toàn cầu hoá. Nạn lạm phát bị lôi kéo bởi giá cả năng lượng và thực phẩm trên thế giới. Mặc dù là một “con cọp” kinh tế dẫn đầu về xuất cảng mới tại Á Châu, mức thâm thủng mậu dịch của Việt Nam đã tiến đến 15 tỷ đô la trong 6 tháng đầu năm nay—so sánh với 12 tỷ đô la cho cả năm 2007. Mức thâm thủng tài khoản vãng lai (current account deficit) hiện thời ở mức 10% của tổng sản phẩm nội địa (GDP). Với chỉ có 20 tỷ Mỹ kim trị giá của dự trữ ngoại hối, Việt Nam có thể đối diện với một cuộc khủng hoảng cán cân thanh toán vào cuối năm nay.

Tình trạng kinh tế bấp bênh đã tạo ra một sự hoảng hốt về nhu cầu cho đồng Mỹ kim, khiến giá trị đồng bạc Việt Nam bị đẩy xuống 4.5% ở thị trường chợ đen theo sau việc giá cả xăng dầu gia tăng. Trong khi Hà Nội cố duy trì một trị giá không chính thức giữa đồng bạc VNÐ và đồng đô la, được mua bán rất hạn chế, thì nhiều người quay sang các tiệm vàng và giới kinh doanh ngoại tệ để mua đô la một cách bất hợp pháp. Thị trường chứng khoán bị sụt xuống hơn 60% giữa Tháng Giêng và Tháng Sáu.

Mặc dù các viên chức nhà nước đưa ra việc gia tăng đầu tư trực tiếp nước ngoài FDI (foreign direct investment) như một biểu hiện của một nền kinh tế “lành mạnh”, thì chính đầu tư nước trực tiếp nước ngoài đang góp phần vào việc làm tăng các áp lực lạm phát. FDI đổ vào Việt Nam đã lên đến 31.6 tỷ đô la trong 6 tháng đầu năm 2008—so sánh với cả năm 2006. Cũng tương tự so sánh thì Trung Quốc nhận được 52.4 tỷ Mỹ kim trong 6 tháng đầu năm nay, mặc dù nền kinh tế của họ lớn hơn gấp 40 lần.

Vào ngày 25/7, Thông tấn xã Việt Nam đưa ra sự kiện thực tế là trong khi phần lớn FDI của Trung Quốc được nhanh chóng chuyển hóa thành các dự án thật sự, thì bên Việt Nam lại không như vậy, mặc dù được các cán bộ chính quyền điạ phương hoan nghênh. Chuyên viên kinh tế Tai Hui của Ngân hàng Standard Chartered Bank giải thích: “Nếu tất cả số tiền này được tiêu dùng, thì nó có khả năng khuấy động mạnh mẽ làm cho nền kinh tế bị quá nóng vì các dự án của các nhà đầu tư ngoại quốc sẽ đòi hỏi nguồn tài nguyên từ mọi mặt —nhân công, nguyên liệu thô, và dụng cụ. Ðiều này sẽ dẫn đến hoặc là lạm phát cao hơn hoặc là nhập cảng nhiều hơn, hoặc là cả hai thứ”.

Một chuyên gia kinh tế khác, ông Lê Ðăng Doanh, đã đưa ra điều lo ngại ngược lại: “Nếu chúng ta không nhanh chóng xử dụng nguồn vốn FDI, thì số tiền đó sẽ đặt áp lực lên chúng ta”. Ông Doanh cảnh báo rằng nếu nguồn vốn to lớn từ nước ngoài không được chuyển hóa thành các công trình hoặc hàng hoá, thì nó sẽ được lưu hành trong hệ thống ngân hàng và đưa đến lạm phát cao hơn.

Không phải là đang nắm quyền kiểm soát một phép lạ mới của chủ nghĩa tư bản, việc chế độ cầm quyền tại Viêt Nam ôm chặt lấy những quan hệ thị trường đã tạo ra nhiều mâu thuẫn kinh tế nguy hiểm hiện đang đẩy giai cấp công nhân vào vòng tranh đấu.


http://www.wsws.org/articles/2008/jul2008/viet-j31.shtml